Món Nhật Bản


Hứng thú với trò chơi tung hứng

Kendama là một loại đồ chơi mà từ lâu đã nổi tiếng ở Nhật Bản đối với trẻ em và cả người lớn. Trong khi nó có thể xuất hiện đơn giản ở cái nhìn đầu tiên, Kendama là một trò chơi sâu với hơn 1.000 kỹ thuật khác nhau để người chơi cố gắng để làm chủ. Nó có thể chơi bất cứ nơi nào và bởi bất cứ ai, cả nam giới và phụ nữ, người già và trẻ. Các trò chơi được cho là hữu ích trong việc phát triển sự tập trung và tính kiên trì.

Nhưng ngày nay, đồ chơi truyền thống này không chỉ là một công cụ giải trí, nó đang trở thành một môn thể thao cạnh tranh với các cuộc thi đang diễn ra trên khắp Nhật Bản. Hãy khám phá những bí ẩn đằng sau sức hấp dẫn của Kendama, về lịch sử, về rất nhiều kĩ thuật được Hiệp hội Kendama Nhật Bản công nhận, và những dạng tồn tại khác nhau của trò chơi Kendama này.

Kendama

Lịch sử hình thành và phát triển

Những năm 1980, kendama chính thức được Nhật Bản đưa thành một môn thể thao chuyên nghiệp, có các quy chuẩn về dụng cụ và cả bộ khung đánh giá mức độ người chơi. Nhiều người nghĩ rằng kendama được phát minh tại Nhật Bản nhưng chưa có một điều gì chứng minh được điều này. Có rất nhiều giả thuyết khác chỉ ra rằng kendama bắt nguồn ở Pháp vào thế kỷ thứ 16. Ngoài ra còn có một số ý kiến cho rằng trò chơi này được phát triển ở Hy Lạp hay Trung Quốc.

Kendama được tin là đã đến Nhật Bản thông qua con đường tơ lụa trong thời kỳ Edo (1603-1868) vào Nagasaki, Nhật Bản, thành phố duy nhất mở cửa đối với thương mại nước ngoài vào thời điểm đó. Vào thời điểm đó, kendama dường như là một trò chơi của người lớn. Nếu người chơi thực hiện sai sẽ phải chịu hình phạt.

Khi Nhật Bản bước vào thời kỳ Minh Trị (1868-1912), Bộ Giáo dục đã giới thiệu kendama cho các học sinh và trò chơi này dần dần bắt đầu trong giới trẻ. Năm 1919, trong thời kỳ Taisho (1912-1926), tiền thân của kendama ngày nay đã được bán. Nó được gọi là Nichigetsu Ball (bóng mặt trăng mặt trời), bởi vì quả bóng trông giống như mặt trời, trong khi hình dạng của ly nhỏ giống như một mặt trăng lưỡi liềm.

Sau khi chiến tranh thế giới thứ II kết thúc vào năm 1945, kendama được bán trong các cửa hàng bán kẹo cùng với các đồ chơi phổ biến khác như menko, bidama và beigoma. Năm 1975, Hiệp hội Kendama Nhật Bản được thành lập với các quy tắc để người chơi cùng chơi theo một cách nhất định.

Tại Pháp, trò chơi này đã được gọi là bilboquet. Bil có nghĩa là "bóng", và boquet có nghĩa là "cây nhỏ." Từ này thể hiện một thực tế rằng các trò chơi liên quan đến chơi với một quả bóng nhỏ bằng gỗ. Các trò chơi như nó đã được chơi sau đó là khác nhau từ những gì chúng ta biết là Kendama ngày nay; đã có một cốc lớn và một chén nhỏ vào hai đầu của một cây gậy, mà một quả bóng được gắn với một chuỗi. Các cầu thủ sẽ tiếp tục tung và bắt bóng, xen kẽ giữa hai ly.

Với một tập hợp các quy tắc và thông số kỹ thuật cho các thiết bị tại chỗ, Kendama bắt đầu phát triển phổ biến như một môn thể thao cạnh tranh. Ngoài các giải thưởng của Bộ trưởng Bộ Giáo dục, Văn hóa, Thể thao, Khoa học và Công nghệ, được trao cho người chiến thắng trong một cuộc thi Kendama cho học sinh tiểu học, có những giải đấu dành cho cả học sinh và người lớn được tổ chức trên khắp đất nước và Kendama những người đam mê đang làm việc để tăng sự phổ biến của trò chơi ở nước ngoài. Hiệp hội Kendama Nhật Bản hy vọng rằng sẽ trở nên Kendama biết đến trên toàn thế giới trong một ngày, và các thành viên của mình đang nỗ lực để đẩy mạnh giao lưu quốc tế.

Kendama

Kỹ năng và cách chơi

Nhìn thì có vẻ khá đơn giản nhưng Kendama lại là trò chơi với hơn 1000 kĩ thuật đi kèm. Để điều chỉnh được quả bóng sao cho đi đúng theo ý của mình là một điều không hề dễ dàng. Với một tập hợp các quy tắc và thông số kỹ thuật cho các thiết bị tại chỗ, kendama bắt đầu phát triển phổ biến như là một môn thể thao cạnh tranh. Ngoài giải thưởng của Bộ trưởng Bộ Giáo dục, Văn hóa, Thể thao, Khoa học và Công nghệ được trao cho người chiến thắng của một cuộc thi kendama cho học sinh tiểu học, có những giải thi đấu cho cả sinh viên và người lớn được tổ chức trên khắp đất nước.

Để thực hiện "ozara (cốc lớn) grip," sử dụng ngón tay cái và ngón trỏ của bạn để giữ thanh với điểm chỉ đạo xuống và cốc trung hướng lên trên. Giữ giữa và ngón đeo nhẫn của bạn trong chiếc ly nhỏ. Đối với các "điểm grip," bạn giữ thanh sao cho cốc trung bình là ở phía dưới và các điểm là ở đầu trang. Các "rosoku (nến) grip" liên quan đến việc tổ chức thanh với điểm quay xuống và tách nhỏ đối diện với bạn. Để thực hiện "tama (bóng) grip," giữ bóng với các lỗ hướng lên trên. Đối với các "nắm bí mật", bạn giữ cốc lớn và tách nhỏ với ngón tay của bạn, với các thanh song song với mặt đất.

Kendama

Xem thêm bài viết liên quan